Công an và ngân hàng đã phải trích xuất camera và rà soát các lượt giao dịch trước thời điểm phát hiện số tiền.

Theo Tạp chí Nhịp sống thị trường có bài Phát hiện 59 tờ 500K và 100 tờ 100K nằm chơ vơ trong khe cây ATM của MB Bank: Ngân hàng và công an dùng nhiều biện pháp nghiệp vụ vào cuộc. Nội dung như sau:

Theo Công an tỉnh Thanh Hoá, vào 17h ngày 31/12/2025, anh Trần Văn An (SN 1997, trú tại phường Đông Quang) đến giao dịch tại cây ATM của MB Bank. Tại đây, anh nhặt được số tiền lớn gồm 59 tờ tiền mệnh giá 500.000 đồng và 100 tờ tiền mệnh giá 100.000 đồng. Tổng trị giá 39.500.000 đồng. Ngay sau đó, anh An mang toàn bộ số tiền đến Công an phường Đông Quang giao nộp, nhờ lực lượng Công an tìm người đánh rơi để trả lại.

Với tinh thần trách nhiệm, Công an phường Đông Quang đã nhanh chóng phối hợp với ngân hàng trích xuất camera khu vực cây ATM và rà soát các lượt giao dịch trước đó. Đồng thời, đơn vị đăng tải thông tin trên các trang mạng xã hội để tìm chủ sở hữu số tiền.

Nhờ sự vào cuộc khẩn trương, trách nhiệm, chỉ trong thời gian ngắn, Công an phường Đông Quang đã xác định được người đánh rơi tài sản là chị Lê Thị Hợp (SN 1989 trú tại xã Hoằng Hóa).

Anh Trần Văn An mang tiền đến Công an phường Đông Quang giao nộp, nhờ lực lượng Công an tìm người đánh rơi để trả lại.

Người phụ nữ cho biết chiều 31/12/2025 đến cây ATM để nộp tiền vào tài khoản. Trong quá trình giao dịch, cây ATM hai lần trả lại 1 tờ tiền mệnh giá 500.000 đồng. Sau khi hoàn tất các thao tác theo hướng dẫn của cây ATM, chị Hợp rời khỏi cây ATM.

Do sự cố kỹ thuật, sau thời điểm chị Hợp rời đi, cây ATM tiếp tục nhả ra số tiền 39,5 triệu đồng, khiến số tiền này còn lại trong khe cây ATM mà chị không hay biết. Khoảng 20 phút sau, khi kiểm tra tài khoản chưa thấy tiền được ghi nhận, chị Hợp đã chủ động liên hệ Ngân hàng MB để đề nghị tra soát.

Nhận lại số tiền, chị Hợp xúc động bày tỏ lời cảm ơn tới Giám đốc MB Thanh Hóa, các cán bộ Công an phường Đông Quang, và đặc biệt là anh Trần Văn An với tấm lòng trung thực, nghĩa tình, giúp chị sớm nhận lại tài sản của mình.

Hành động “nhặt được của rơi, trả người đánh mất” của anh Trần Văn An tuy giản dị, nhưng lại mang ý nghĩa vô cùng sâu sắc, lòng trung thực, sự tử tế và nét đẹp văn hóa truyền thống của người Việt Nam.

Công an phường Đông Quang biểu dương nghĩa cử cao đẹp của anh Trần Văn An và bày tỏ mong muốn những hành động đẹp như vậy sẽ tiếp tục được nhân rộng, lan tỏa trong cộng đồng.

Theo báo Đời sống pháp luật có bài Khách gửi tiết kiệm 934 triệu đồng, 15 năm sau đi rút được ngân hàng thông báo: “Tài khoản của anh là tài khoản không định danh, số dư chỉ còn hơn 7 triệu”. Nội dung như sau:

Theo hồ sơ vụ án, năm 1997, anh Phùng ở Bắc Kinh, Trung Quốc, đã gửi 450.000 NDT vào một ngân hàng dưới hình thức tiết kiệm không kỳ hạn. Trong cùng năm, anh rút ra 200.000 NDT để sử dụng, số tiền còn lại là 250.000 NDT (hơn 934 triệu đồng) được giữ nguyên trong tài khoản. Kể từ thời điểm đó, người đàn ông này không thực hiện thêm bất kỳ giao dịch gửi hay rút tiền nào khác.

Đến năm 2012, khi anh Phùng quay lại ngân hàng để rút tiền thì bất ngờ được thông báo rằng tài khoản tiết kiệm của chỉ còn hơn 2.000 NDT (hơn 7 triệu đồng). Toàn bộ số tiền này được xác định là tiền lãi. Trước thông tin này, anh Phùng vô cùng bức xúc. Sau nhiều lần khiếu nại với ngân hàng nhưng không đạt được kết quả, anh Phùng đã khởi kiện đơn vị này ra tòa án địa phương, yêu cầu hoàn trả số tiền gốc 250.000 NDT và tiền lãi theo quy định.

Đại diện ngân hàng liên quan cho rằng tài khoản tiết kiệm của anh Phùng là tài khoản “không định danh”. Vào thời điểm đó, Trung Quốc chưa áp dụng quy định xác thực danh tính đối với người gửi tiền. Việc rút tiền chủ yếu dựa vào sổ tiết kiệm và mật khẩu.

Mãi đến tháng 4/2000, Trung Quốc mới chính thức ban hành quy định về chế độ xác thực danh tính đối với tài khoản tiền gửi cá nhân. Trong quá trình này, ngân hàng đã tiến hành nâng cấp tài khoản cho khách hàng và đã cấp tài khoản mới cho anh Phùng. Vì vậy, cuốn sổ tiết kiệm mà anh Phùng đang giữ chỉ tương ứng với tài khoản cũ, do đó sổ tiết kiệm này cũng không còn giá trị pháp lý.

Ảnh minh hoạ: Internet

Ngân hàng cho biết, theo dữ liệu lưu trữ trong hệ thống, tài khoản của anh Phùng từng phát sinh một giao dịch rút 250.000 NDT vào ngày 3/9/1997. Họ cho rằng số tiền còn lại hơn 2.000 NDT chỉ là phần lãi tích lũy trước đó. 

Theo thỏa thuận quản lý tài khoản, khách hàng có nghĩa vụ đối soát sổ sách định kỳ, nhưng anh Phùng đã không thực hiện, dẫn đến việc ngân hàng không thể xác minh đầy đủ thông tin. Thêm vào đó, thời hạn lưu giữ chứng từ kế toán theo quy định chỉ 15 năm, các chứng từ liên quan đến tài khoản ông Phùng đã bị tiêu hủy, nên ngân hàng không còn tài liệu để làm rõ giao dịch tranh chấp.

Trước những lập luận này, anh Phùng kiên quyết phủ nhận việc đã rút 250.000 NDT vào ngày 3/9/1997 như ngân hàng nêu. Theo anh Phùng, nếu thực sự đã rút số tiền lớn như vậy, thì theo mức lãi suất tại thời điểm đó, tài khoản không thể chỉ phát sinh hơn 2.000 NDT tiền lãi sau nhiều năm. Anh cũng khẳng định mình chưa từng ký hay thực hiện giao dịch rút tiền nói trên.

Sau khi xem xét vụ việc,  tòa án sơ thẩm xác định rằng việc anh Phùng mở sổ tiết kiệm không kỳ hạn tại ngân hàng trên đã hình thành quan hệ hợp đồng tiền gửi hợp pháp và có hiệu lực giữa hai bên. Với tư cách là tổ chức tài chính chuyên nghiệp, ngân hàng có nghĩa vụ bảo đảm an toàn cho khoản tiền gửi của khách hàng. 

Trong khi đó, ngân hàng không chứng minh được việc khoản tiền 250.000 NDT đã được rút hợp pháp, cũng không đưa ra được chứng cứ xác thực về giao dịch bị tranh chấp. Tòa án sơ thẩm cho rằng ngân hàng đã không thực hiện đầy đủ nghĩa vụ thận trọng và kiểm soát rủi ro đối với tài khoản tiết kiệm của khách hàng, dẫn đến quyền lợi của anh Phùng bị xâm hại.

 Trong bối cảnh không có chứng cứ chứng minh anh Phùng có lỗi, ngân hàng phải chịu trách nhiệm bồi thường thiệt hại. Trên cơ sở đó, tòa án ra phán quyết buộc ngân hàng phải hoàn trả cho anh Phùng 250.000 NDT tiền gốc cùng tiền lãi tương ứng.

Không đồng ý với phán quyết này, ngân hàng đã kháng cáo. Tuy nhiên, tại phiên tòa phúc thẩm, Tòa án Nhân dân Trung cấp số 2 Bắc Kinh nhận định rằng cuốn sổ tiết kiệm bản gốc do anh Phùng xuất trình vẫn thể hiện còn 250.000 NDT tiền gửi. Trong khi đó, phía ngân hàng không cung cấp được bất kỳ chứng cứ trực tiếp nào chứng minh giao dịch rút tiền 250.000 NDT vào năm 1997 đã thực sự diễn ra.

Từ đó, tòa án phúc thẩm kết luận rằng ngân hàng phải chịu trách nhiệm đối với khoản tiền gửi bị thiếu hụt trong tài khoản của ông Phùng. Cuối cùng, tòa bác đơn kháng cáo của ngân hàng và giữ nguyên phán quyết sơ thẩm, buộc ngân hàng phải bồi thường đầy đủ 250.000 NDT tiền gửi cùng tiền lãi cho khách hàng.